Xa nhau nhé, để mai ta gặp lại

“Xa nhau nhé, để mai ta gặp lại”, câu nói tuy có vẻ hơi vô lý nhưng thật ra nó ẩn chứa một cảm xúc và tâm trạng mà nếu như là người ngoài cuộc bạn sẽ chẳng thể nào hiểu nỗi nó. Cuộc đời của mỗi con người, ai rồi cũng sẽ phải trải qua những giây phút chia ly, giây phút mà bạn phải xa một người thân, một người bạn, một người thầy hay là một người tình nào đó. Chẳng ai mong muốn nó xảy ra nhưng thực tế khiến ta phải chấp nhận như một điều dĩ nhiên, tất yếu.

Câu nói này là một lời nói tạm biệt đầy tinh tế, nó không mang một nỗi buồn, nỗi cô đơn mà chỉ đơn giản là một lời chào tạm biệt sau một thời gian gặp gỡ trong ngày và rồi mai đây ta lại vẫn được gặp nhau như thế. Không có một chút nỗi buồn ly biệt nào, thật êm đềm và nhẹ nhàng. Nhiều người vẫn cứ thường tạo cho mình một cuộc chia ly có cái gì đó là nức nở là đau buồn nhưng chao ôi, thật nặng nề và u ám, khi người đi và kẻ ở lại đều cứ mang một nỗi vấn vương không lời. Tại sao, không để cho nhau một chút nhớ ít thôi nhưng sâu đậm thay vì cứ cố rạch vào khoảng sâu mông lung rồi tan nhanh trong phút chốc.

Lúc trước tôi có làm việc cho một công ty chuyên nhập khẩu sàn gỗ ngoài trời và bán ra thị trường. Lúc ấy vì niềm tâm huyết của sức trẻ và cả một niềm đam mê gỗ đã khiến tôi gắn bó với công ty trong một khoảng thời gian dài và tất nhiên tại đây tôi cũng có những mối quan hệ thật tuyệt vời. Tuy không cùng quê hương, xứ sở, không ở chung nhà nơi đất khách quê người nhưng tôi và anh ấy có một tình bạn, tình đồng nghiệp khá đẹp. Dường như mỗi lúc tôi buồn, chán, mất niềm tin vào cuộc sống hay cả những khi thất bại trong cuộc tình, anh ấy vẫn bên cạnh tôi, không nhẹ nhàng, không ngọt ngào nhưng những điều anh ấy mang đến đã giúp tôi trưởng thành hơn và có thể mạnh mẽ vượt qua những nỗi buồn của chính mình.

 

Và rồi như một quy luật tất yếu, dòng đời xô đẩy, chúng tôi rồi cũng phải rẽ những con đường khác nhau cho tương lai riêng của mình. Cuộc chia tay của tôi và anh ấy cũng buồn lắm chứ. Nhưng thay vì chúng tôi ngồi bịn rịn nhau khóc nức nở thì chúng tôi kéo đến quán nhậu, kể cho nhau nghe những kỷ niệm vui trước đó và rồi sặc sụa cười như thế chẳng có cuộc chia ly nào xảy ra. Đơn giản, nhẹ nhàng những nó thật ấn tượng đến mãi bây giờ trải qua mấy năm xa cách tôi vẫn nhó anh ấy như một người bạn tri kỷ và chỉ cần có thời gian rảnh là anh em chúng tôi lại tìm đến nhau, cùng nhau ru lại những kỷ niệm, động viên nhau giữa dòng đời đầy những chong gai và thử thách.

 

Góc chia sẻ nguồn: Sàn gỗ chịu nước của Công ty sàn gỗ Kiến Tâm.

 

TIN TỨC GẦN ĐÂY

Network